Wednesday, June 10, 2015

Cha Mẹ Có Trước Hay Con Cái Có Trước? - Kỳ 1 - Khi Tuổi Thơ Bắt Đầu


Mình có đứa cháu năm nay được 3 tuổi. Thằng bé từ khi bắt đầu bập bẹ hiểu ngôn ngữ thì đã thể hiện một tính cách khá đặc biệt khiến mình chú ý: đó là khi nó đòi làm gì mà mình không cho thì nó sẽ khóc. Nếu la mắng hay đánh nó thì nó sẽ khóc to hơn. Nhưng thay vì như thế, nếu chỉ cần giải thích tại sao mình không cho nó làm thế thì nó thậm chí không những không khóc mà còn tự nguyện răm rắp làm theo. Điều này khiến mình nhận ra: 1. à, trẻ con có khả năng nhận thức sớm hơn mình tưởng, với điều kiện những bậc làm cha mẹ phải biết kiên nhẫn với con mình và 2. rằng "thương cho roi cho vọt" là một cách giáo dục mình không hề muốn theo đuổi...

Mặc dù mình tự biết mình đã có một tuổi thơ hạnh phúc và đầy đủ tình yêu hơn nhiều trẻ em khác, nhưng điều đó cũng không khiến mình quên được những trận đòn roi kinh hãi của ba mẹ, những khuôn mặt giận dữ của họ khi mất khả năng kiểm soát, và những ngôn từ khiếm nhã tuôn ra từ miệng họ trong cơn nóng máu. Những cái đau của roi vọt mình không còn nhớ. Nhưng những tổn thương từ ngôn ngữ và cách họ biểu hiện cảm xúc khi giận dữ thì khó để quên hơn. Mình đã phải "tự chữa" tâm lý bằng cách lặp đi lặp lại trong đầu rằng ba mẹ đã làm như thế vì yêu mình, và sự thực mình tin là như thế! Cũng nhờ vậy mà mình dần nhận ra tình yêu quan trọng đến thế nào và nó có sức mạnh lớn đến thế nào trong việc chữa lành những vết thương tâm hồn mà khó có liều thuốc nào khác có thể xoa dịu được. 

Nhưng trong quá trình tìm ra chân lý đó, không phải rằng mình không có lúc lạc lối. Mình còn nhớ khi bé mình đã có lúc dồn những bực dọc trong người đó lên đầu một đứa bé khác cùng lớp. Khi đó mình đang học mẫu giáo. Và đỉnh điểm là mình có một lần đã dụ nó ra một chỗ vắng và nhéo một cái rõ đau vào cánh tay nó. Cô bé đã không khóc. Nhưng ngay sau đó là cảm giác sợ hãi và hối hận xâm chiếm mình. Mình lờ mờ nhận ra đây không phải là giải pháp cho những tâm lý bị ức chế từ những cơn giận dữ đôi khi mình cho là oan ức từ ba mẹ, nhất là khi bất kể điều gì mình nói lại đều bị cho là "cãi," là "hỗn." Và đó là lần đầu tiên cũng như lần cuối cùng mình chạm vào cô bé đó.  

Mình cảm thấy mình là một trường hợp cực kỳ may mắn khi có thể nhận ra tình yêu mới là câu trả lời cho mọi vấn đề. Vậy còn những bé khác như mình không có may mắn đó thì sao? 

Khi đi học, mình vẫn nhớ có những khi quyển vở của thằng bạn dính máu vì bị ba mẹ đánh do điểm thấp và nỗi sợ hãi run người của nó mỗi khi cô giáo đòi chữ ký của ba mẹ bên cạnh điểm 4, điểm 5 của nó. Có đứa bạn khác của mình đã cố gắng tự tử lúc 5 tuổi cũng vì những trận đòn roi quát mắng và nghĩ mình không được yêu thương. Một trường hợp khác khi đứa bạn mình luôn phải cố gắng chạy theo những điều ba mẹ mong muốn để làm họ vui nhưng nhận lại chưa bao giờ là những lời khen hay những điều thể hiện sự công nhận trong yêu thương. Hay khổ nhất là những đứa bạn có ba mẹ thường xuyên cãi nhau, đánh nhau, hay thậm chí ly dị nhau.. Những đứa bé ấy vẫn lớn lên nhưng mình biết họ vẫn sẽ khó lòng hàn gắn những vết thương tuổi thơ đó. Và nếu như họ không thể "làm hoà" với quá khứ đó, những ức chế tâm lý ấy sẽ lại do những đứa con của họ sau này chịu đựng, như một vòng lẩn quẩn khó chấm dứt. 

Nhưng tóm lại thì những điều kể trên cũng chỉ vẫn là những trải nghiệm của riêng bản thân mình và hoàn toàn là một góc nhìn thiên vị. Và vì thế, mình tìm đến khoa học với hy vọng để có được câu trả lời tổng quát hơn, cụ thể hơn, và công bằng hơn cho tất cả. 

Cám ơn các bạn đã chịu khó đọc đến đây! Mình sẽ lần lượt trình bày những nghiên cứu khoa học mình tìm được để trả lời cho những câu hỏi sau với hy vọng đưa ra một giải pháp khả thi để chấm dứt vòng lẩn quẩn kể trên: 

1. Những tổn thương tâm lý tuổi thơ dẫn đến điều gì?

2. Làm sao để con bạn lớn lên thành người hạnh phúc?

3. Làm thế nào để hạnh phúc?

Mình cũng xin báo trước là giải pháp sẽ rất khả thi nhưng sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn và cố gắng không ngừng nghỉ của bạn đó! ;)

No comments:

Post a Comment